|
NỖI LÒNG THÚC SINH
Xuân Thới (Quảng Ngãi)
Chưa vừa chỉ mặt nặng lời
Tìm thêm nham hiểm giết người không dao
Bình Khang nấn ná bấy lâu
Bởi nghe nức tiếng hoa khôi sắc tài
Đến khi đối mặt rõ hai
Người mà thế ấy mấy ai trên đời!
Quặn lòng con Tạo trêu ngươi
Quyết ra tay cứu vớt người trầm luân
Ngập ngừng giữa ngã ba đường
Lời thưa tiếng gởi xem chừng chưa thông
Nói ra sợ chẳng tin lòng
Lại phao mèo mả gà đồng gặp nhau.
Đành chờ, buổi hẹn mai sau
Ngờ đâu độc kế chước cao thành bài
Bắt người hành hạ khổ sai
Chẳng thương đến cả xác ngoài sông xa
Vốn không cơ trí đàn bà
Còn đang liệu lý tưởng ra lừng khừng
Phải đâu đợi khảo mới xưng
Đã đành dây rút thì rừng nào yên
Cùng là phận gái thuyền quyên
Cũng nòi nghiên bút, Thánh hiền kinh thông
Lòng sao chẳng chạnh với lòng
Chồng chung vợ chạ không cùng thì thôi
Ghen chi lựa cách lạ đời
Để tai để tiếng tận người đời sau
Thúc Sinh đành đã khổ đau
Hiềm lây thân phụ, hiếu nào ai hơn
Thôi đừng nói nghĩa nói nhơn
Ma sầu, quỷ khóc, người hờn Hoạn ơi!
Ngàn năm bia miệng để đời!
TẤM LÒNG THÚY KIỀU
Lương Thị Đậm (Nha Trang)
Cũng là cái lẽ thường tình
Nam nhi bênh vực Thúc Sinh… hơi nhiều
Xót xa thân phận nàng Kiều
Cả tin nên chịu lắm điều thị phi
Kẻ ghen mặc sức ra uy
Trượng phu sao nỡ… lâm nguy mặc nàng
Đã đành túc trái tiền oan
Mà sao địa ngục, thiên đàng đều đau
Có còn chăng ở kiếp sau
Khi ngôi ông chủ - con hầu, trái ngang!
Bình the nức nở tiếng đàn
Ai người cười nụ. Ai tan nát lòng?
Dẫu chàng có phải khóc thầm
Cũng không chuộc hết lỗi lầm đã gieo
Tiểu thư đâu chẳng biết điều
Cũng chờ chàng Thúc nói điều thiệt hơn
Những là cười phấn cợt son
Thuận lời chàng cũng đỡ đòn cho qua
Rồi Quan Âm các gần nhà
Trông vào đau ruột, nói ra ngại lời
Hoạn Thư sâu sắc nước đời
Cũng vì chàng Thúc là người đa mang
Thương nàng mà chẳng có gan
Để nàng ngọc nát hoa tàn vì yêu
Hoạn Thư dẫu quý trọng Kiều
Chồng chung chưa dễ ai chiều cho ai
Trót lòng gây chuyện chông gai(*)
Kiều còn rộng lượng thương bài tha cho
Khắt khe chi hỡi người thơ!
|