Văn học

Vĩnh biệt Giáo sư - nhà lý luận phê bình văn học Lê Đình Kỵ

GS.TS MAI QUỐC LIÊN

Giáo sư - nhà lý luận phê bình văn học Lê Đình Kỵ (04/04/1932 – 24/10/2009)

Lớp học trò của khoa Ngữ Văn Đại Học Tổng Hợp Hà Nội đầu những năm 60 thế kỷ trước rất đông đảo; và nhiều sinh viên thời ấy còn nhớ mãi người thầy vụng về, hiền lành, dễ mến, ít lời… nhưng rất thông tuệ. Nếu biết học từ những lời không “thao thao bất tuyệt” với một giọng Quảng Nam quê quê ấy, học trò sẽ tìm được những viên ngọc sáng của học vấn. Và họ sẽ mang theo nó vào đời trong hành trang kiến thức của mình, dù đó là những anh sinh viên về Nam – ra chiến trường, như Lê Khâm, Chu Cẩm Phong, Hồng Tân, Nguyễn Trọng Định… hay những người lấy văn chương chữ nghĩa, làm “nghiệp nhà”, đi dạy, nghiên cứu, phê bình, làm nhà báo, nhà đài… rất đông đảo…

Vì sao tôi có can đảm dịch "Thần khúc" của Đantê

GS - Dịch giả NGUYỄN VĂN HOÀN

L.T.S: Cuối tháng 6/2010 Viện Hàn lâm Hunggari, bộ phận đóng trụ sở tại Rôma, được sự tài trợ của quỹ Rúpbéttinô (Côsenxa, Italia) và sự hợp tác của một số viện của các nước châu Âu hoạt động ở Rôma như Rumani, Ba Lan, Đan Mạch, Nauy… đã tổ chức một cuộc gặp quốc tế các nhà dịch thuật và nghiên cứu các tác phẩm của Đantê. Giáo sư- Dịch giả Nguyễn Văn Hoàn đã được mời tham dự cuộc gặp nói trên và đã có bài phát biểu sau đây.

Vì sao chúng ta đọc tiểu thuyết?

Trong các loại sách có lẽ tiểu thuyết là được mọi người biết đến nhiều hơn cả. Ở Việt Nam thì chưa rõ như thế nào chớ bên Pháp các nhà chuyên môn đã mở những cuộc thăm dò để thấy rằng mỗi năm số tiểu thuyết bán ra nhiều gấp sáu lần so với số bán của những loại sách khác.

Vì đâu, chất thép nhạt nhòa?

Suốt hai cuộc chiến - chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ - hầu hết người làm văn nghệ đều đã thể hiện vai trò chiến sĩ của mình. Nhưng sau 1975, khi cuộc chiến kết thúc, trong mấy thập niên vừa qua chất thép ở trong đa số người làm văn nghệ hầu như đã bị nhạt nhòa.

Về sự sầm uất của thơ Đường trên các chiếu thơ đại chúng

Ngót hai mươi năm qua, công cuộc đổi mới cách quản lý đất nước đã tạo thuận lợi cho sản xuất, sáng tạo. Trong lĩnh vực văn chương có một hiện tượng mà đến nay chắc ai cũng thấy: ấy là sự bùng nổ một phong trào làm thơ nghiệp dư. Các Câu lạc bộ thơ được thành lập khắp nơi: đồng bằng, miền núi, kẻ chợ, kẻ biển…

Về phong trào “Thơ mới”(*)

Đã hơn 500 năm từ khi Christophe Colomb tìm ra châu Mỹ, và đã hơn 70 năm Phong trào Thơ mới. Mọi so sánh đều khập khiễng, tôi biết lắm. Nhưng cũng có điều gì xui tôi có liên tưởng hào hứng ấy. Phải chăng Thơ mới đã khám phá ra một thế giới mới cho thơ ca Việt Nam ở thế kỷ 20 này?

Về nguồn

Hồn Việt xin trích đăng hai bài thơ của nhà thơ Nguyễn Viết Lãm - người con của đất Quảng.

Về một vài vấn đề văn học đang được thảo luận

Nhân trang web http://www.viet-studies.info Trần Hữu Dũng đưa bài này - một bài mà nếu http://www.viet-studies.info không đưa lên, tôi cũng quên khuấy đi mất. Vậy xin mời các bạn đọc lại bài này. Hơn 20 năm rồi (1988-2010), nhiều cái bây giờ có khi phải suy nghĩ khác, nhưng vào thời điểm đó thì đây là những ý nghĩ chân thành.

Về hiện tượng bóp méo, phủ định văn hóa kinh điển ở Trung Quốc

PHẠM THỊ HẢO

Chúng tôi nhận thấy những ý kiến và quan niệm trên đây có nhiều điều rất đáng quan tâm. Những điểm hay điểm dở ở nước bạn hoặc ít hoặc nhiều cũng đã xuất hiện trong xã hội ta. Và các cấp lãnh đạo nước ta từ Trung ương đến địa phương và dư luận xã hội chắc cũng có nhiều bức xúc trong vấn đề xây dựng nền văn hóa nghệ thuật phù hợp với yêu cầu tiên tiến của xã hội hiện nay và mai sau. Có lẽ những thông tin này cũng có giá trị tham khảo rộng rãi.

Về hai câu thơ của Xuân Diệu

Xuân Diệu là thầy dạy nghề của tôi, là một trong những nhà thơ tôi ngưỡng mộ và kính trọng sâu sắc. Tôi đặc biệt bái phục hai câu thơ của ông: